Thoắt chốc, mười bảy năm đã lặng lẽ trôi qua, Trúc Khê thôn này dường như cũng đổi khác đi nhiều.
Vài nhà dựng lên trạch mới, vài nhà khác lại dọn vào trong thành, còn cái ao cá nhỏ của nhà hàng xóm cũng đã bị lấp đi, trên nền ao cũ người ta trồng một vạt dâu táo.
Chỉ có cây đa lớn nơi đầu thôn vẫn chằng chịt rễ khí sinh, cành thân uốn khúc, bóng râm vẫn như thuở nào.
Gió mát khẽ dấy lên, những cành lá trên đầu cũng hòa cùng rừng trúc cách đó không xa, xào xạc không ngớt, hợp thành một khúc nhạc trời miên mật, nghe như tiếng mưa, cũng như tiếng thủy triều dâng.




